Nguyễn Du của Nguyễn Tâm Hàn
Đào Hoa Dịch Đạo Trung I
Tiềm Sơn bát bách lý,
Tây tiếp Sở sơn vân.
Cổ thạch sấu như quỷ,
Tân tùng trường tỷ nhân
Vạn huề nghi thục mạch,
Thập nhật cách phong trần.
Bạch Liên Hà Bắc sơn,
Sơn trung như bất văn
Nguyễn Du
Trên Đường Đến Trạm Đào Hoa I
Tám trăm dặm Tiềm Sơn xa Đào trạm
Nơi hướng tây mây núi Sở mịt mùng
Nhóm đá cổ trông khẳng khiu tựa quỉ
Ngang đầu người rải rác những hàng thông
…
Đồng ruộng bao la lúa dâu ngợp bóng
Đã mười ngày xa gió bụi khô cằn
Qua Hà Bắc lúc ngang rặng Bạch Liên
Êm ái quá, cả không gian tĩnh lặng
Nguyễn Tâm Hàn
Đào Hoa Dịch Đạo Trung II
Kê khuyển xuất tang ma,
Duyên khê tiểu kính tà.
Sơn điền thường tích thuỷ,
Dã phạn bán hàm sa.
Thạch ẩn cao nhân ốc,
Trần tuỳ quí giả xa
Cô yên tại thiên mạt,
Kim dạ túc thùy gia?
Nguyễn Du
Trên đường đến trạm Đào hoa II
Từ ruộng dâu đám chó gà túa chạy
Chếch theo khe một lối nhỏ quanh co
Đám ruộng cao chứa nước sẵn phòng hờ
Lẫn cát sạn cơm ngoài đồng đạm bạc
Bậc hiền sĩ tường đá cao che khuất
Bụi bên đường bám xe kẻ giầu sang
Vệt khói con từ xa tít ngàn trùng
Đêm nay biết ghé nơi nào ngơi nghỉ
Nguyễn Tâm Hàn
Đối Tửu
Phu tọa nhàn song tuý nhãn khai,
Lạc hoa vô số há thương đài.
Sinh tiền bất tận bôi trung tửu,
Tửu hậu thuỳ kiêu mộ thượng bôi?
Xuân sắc niệm thiên hoàng điểu khứv
Niên quang ám trục bạch đầu lai.
Bách kỳ dãn đắc chung triêu tuý,
Thế sự phù vân chân khả ai.
Nguyễn Du
Trước Rượu
Thấm hơi men ngồi mơ màng trước gió
Thảm rêu xanh hoa rơi rụng phủ đầy
Còn sống đây sao lại chẳng vui say
Chết nằm xuống ai tưới mồ bằng rượu
Xuân dần tàn loài vàng anh khuất nẻo
Năm tháng dần nhuộm mái tóc sương pha
Sống trăm năm mong cùng rượu say sưa
Kìa thế sự như mây trời...
thật chán!
Nguyễn Tâm Hàn
Độ Long Vĩ Giang
Cố quốc hồi đầu lệ,
Tây phong nhất lộ trần
Tài qua Long Vĩ thủy,
Tiện thị dị hương nhân.
Bạch phát sa trung hiện,
Ly hồng hải thượng văn.
Thân bằng tân khẩu vọng,
Vị ngã nhất triêm cân.
Nguyễn Du
Qua Sông Long Vĩ
Nhìn quê hương nước mắt vương
Gió tây thổi suốt dọc đường tái tê
Bên bờ Long Vĩ não nề
Đất người nghe nặng tình quê dạt dào
Giữa triền cát
Tóc bạc mầu
Cánh hồng lạc bạn tiếng sầu biển khơi
Người thân buồn bã trông vời
Nghẹn ngào thấm lệ tuôn rơi dầm dề
Nguyễn Tâm Hàn
Long Vĩ giang: Chỉ khúc sông Lam gần quê hương nhà thơ. Sông Lam từ nguồn cho đến ngã ba phủ (Hưng Nguyên) có tên là Long Giang.
Độ Phú Nông Giang Cảm Tác
Nông thủy đông lưu khứ,
Thao thao cánh bất hồi.
Thanh sơn thương vãng sự,
Bạch phát phục trùng lai.
Xuân nhật thương thuyền hợp,
Tây phong cổ lũy khai
Du nhân vô hạn cảm,
Phương thảo biến thiên nhai.
Nguyễn Du
Qua Sông Phú Nông Cảm Tác
Phú Nông nước chẩy về đông
Nước trôi cuồn cuộn đi không trở về
Núi xanh nhìn dạ ê chề
Tóc gìờ bạc trắng lại qua chốn này
Ngày xuân, thuyền khắp đó đây
Thành xưa hoang phế, gió tây lạnh lùng
Khách du vương vấn tơ lòng
Xanh xanh mờ mịt một vùng cỏ thơm
Nguyễn Tâm Hàn
Phú Nông giang: cũng gọi là sông Nông, tức là sông Luộc giữa hai tỉnh Hải Hưng và Thái Bình.
Đại Nhân Hý Bút
Thác lạc nhân gia Nhị Thuỷ tân
Cư nhiên biệt chiếm nhất thành xuân.
Đông tây kiểu các kiêm thiên khởi,
Hồ Hán y quan đặc địa phân.
Mục túc thu kiêu kim lặc mã,
Bồ đào xuân tuý ngọc lân nhân.
Niên niên tự đắc phồn hoa thắng,
Bất quản nam minh kỷ độ trần.
Nguyễn Du
Thay Người Khác, Viết Đùa
Ven sông Nhị , lầu lô nhô, lớp lớp
Mùa xuân đang chiếm hết một vùng thành
Cả đông, tây nhà cao ngất vây quanh
Y phục Hán lẫn Hồ trông khác lạ
Trời mùa thu, ngựa giàm vàng thư thả
Trong ngọc lầu đầy mỹ tửu vui xuân
Hưởng cao sang bao năm tháng... chẳng cần
Mặc bụi tỏa trời Nam mù khắp chốn
Nguyễn Tâm Hàn
Bát Muộn
Thập tải trần ai ám ngọc trừ,
Bách niên thành phủ bán hoang khư.
Yêu ma trùng điểu cao phi tận,
Trĩ uế càn khôn huyết chiến dư.
Tang tử binh tiền thiên lý lệ,
Thân bằng đăng hạ sổ hàng thư.
Ngư long lãnh lạc nhàn thu dạ,
Bách chủng u hoài vị nhất sư.
Nguyễn Du
Xua Nỗi Buồn
Thềm ngọc cũ mười năm in gió bụi
Thành phủ giờ một nửa hóa gò hoang
Lũ chim con đã khôn khéo kiếm đường
Tàn cuộc chiến cảnh dẫy đầy nhơ nhớp
Ôi quê hương giờ chắc nhiều tang tóc
Càng nghĩ sâu càng ngấn lệ đầy vơi
Người thân còn, nào thư được mấy lời
Đêm thu lặng...
Lòng tơ vò trăm mối!
Nguyễn Tâm Hàn
Bất Mị
Bất mị thính hàn canh,
Hàn canh bất khả tận.
Quan sơn dẫn mộng trường,
Châm chử thôi hàn cận
Phế táo tụ hà ma,
Thâm đường xuất khâu dận
Ám tụng Thiên vấn chương,
Thiên cao hà xứ vấn?
Nguyễn Du
Không Ngủ
Đêm lạnh lẽo nghe trống canh trằn trọc
Giữa lạnh lùng trống điểm mãi không thôi
Đêm quan san đưa giấc mộng thêm dài
Tiếng chày nện nghe càng thêm tê tái
Quanh xó bếp nhởn nhơ loài cóc nhái
Từ góc sâu giun cũng cố bò ra
Ngước trông lên tính hỏi lão trời già
Trời cao tít biết nơi đâu mà hỏi
Nguyễn Tâm Hàn
Dao Vọng Càn Hải Từ
Mang mang hải thủy tiếp thiên xu,
Ẩn ước cô từ xuất tiểu chu (châu).
Cổ mộc hàn liên phù chử mộ,
Tình yên thanh dẫn hải môn thu.
Hào thiên tướng tướng đan tâm tận,
Phủ địa Quỳnh Nhai khối nhục vô.
Tiểu nhĩ Minh Phi trường xuất tái,
Tì bà bồi tửu khuyến Thiền Vu.
Nguyễn Du
Xa Trông Đền Cờn
Bên trời mây nước mênh mông
Ngôi đền bé nhỏ giữa vùng cát hoang
Chiều tà hơi lạnh mênh mang
Âu đầy cổ thụ giữa làn sương thu
Tướng tài khuất trước thiên cơ
Quỳnh Nhai ai khóc cơ đồ đổi thay
Minh Phi cười chốn ải ngoài
Gảy đàn, chuốc rượu chúa người Thiền Vu
Nguyễn Tâm Hàn
Cập nhật: Ngày 15 tháng Giêng năm 2006